Nước Đông Lăng,ệnHaiHoàngĐếYêuNhauThếNàlịch ngoai hang anh ở Kinh Đô có một toà nhà lớn tên là "Tự Viên", lúc này trên dưới khắp khu vườn đều đang bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc cưới vào nửa tháng sau.
Gia đình sắp liên hôn không phải là gia đình địa phương ở Kinh Đô, mà là nhà họ Tôn làm thợ rèn ở Sùng Châu và Lưu phủ thuộc dòng dõi thư hương thế gia. Hai nhà này bất kể là thân phận địa vị, hay là gia cảnh bên trong đều cách nhau rất xa, có thể trở thành thông gia vốn là một chuyện kỳ lạ. Điều càng làm cho người ta khó hiểu chính là, "Tự Viên" cũng không phải là dinh thự của Tôn gia, cũng không phải gia sản của Lưu gia, vì sao chuyện vui của hai nhà Tôn Lưu lại phải tổ chức linh đình tại Kinh Đô cách xa nhà của bọn họ như vậy?
Nhưng mà, sinh ra nghi ngờ trong lòng phần lớn là người ở ngoài đến, chứ người Đông Lăng từ lâu đã không còn lấy làm lạ đối với chuyện này nữa.
Lưu Chuẩn là quản sự có thâm niên nhất Lưu phủ, chuyện của Lưu phủ, bất kể lớn nhỏ, đều do ông ta tự tay chuẩn bị. Bởi vì hôm nay có khách quý đến cửa, Lưu Chuẩn tạm thời buông bỏ công tác chuẩn bị đại hôn, hiện tại đang vừa pha trà, vừa giới thiệu với quý khách: "Đây là phong tục độc đáo của Đông Lăng, ngày mười lăm hàng tháng, Tự Viên ở Kinh Đô đều sẽ tổ chức một hôn sự, làm như vậy để cảm tạ đại ân đại đức của Quốc sư đại nhân che chở cho Đông Lăng."
Khách quý nghe vậy, làm như có hứng thú: "Chuyện thế nào?"
Vị khách quý này sinh ra đã có dung mạo đẹp đẽ hiếm có trên thế gian, một bộ áo khoácrộng eo màu bạch quả, trong lời nói cử chỉ lộ ra vẻ kiêu xa sang trọng.
Mấy ngày trước, Lưu phu nhân đi đến ngôi chùa ở ngoài thành thắp hương cầu phúc, trên đường bị sơn tặc theo dõi, suýt mất hết tài sản, may mắn khách quý ra tay cứu giúp, mới thoát khỏi một kiếp nạn. Để bày tỏ lòng biết ơn, Lưu phủ mời ân nhân đến ở lại phủ, cũng do Lưu Chuẩn tự mình tiếp đãi hầu hạ.
Có thể nói chuyện phiếm vài câu với vị công tử thiếu niên bất phàm này, Lưu Chuẩn cũng cảm thấy mặt mình sáng láng hơn.
"Ân nhân chắc không biết, Quốc sư Đông Lăng của chúng tôi, có một sở thích kỳ quái, đó chính là......" Lưu Chuẩn thở dài, "Làm mối cho người ta."
Trên mặt khách quý lộ ra vài phần kinh ngạc: "Còn có loại chuyện này à."
Sở thích của quốc sư Đông Lăng nói dễ nghe là làm mối cho người ta, nói thật ra chính là ghép đôi có chút bừa bãi. Mỗi tháng, Quốc sư đều tùy ý chọn ra hai người, tự tay buộc "tơ hồng" cho bọn họ.
Quốc sư Đông Lăng giỏi luyện cổ dùng độc, "tơ hồng" chính là tác phẩm đắc ý của ông ta. "Tơ hồng" được luyện chế từ Thư h ùng song cổ (hai con sâu độc đực cái), trên cổ tay người trúng cổ sẽ xuất hiện một đường chỉ màu đỏ thật mảnh, cho nên được đặt tên như vậy.
Thư Hùng song cổ là một đôi, tách ra sẽ chết, người trúng cổ phải gia.o hoan viên phòng với một người trúng cổ khác vào đêm trăng tròn hàng tháng, nếu không sẽ phát độc mà chết.
Bởi vậy, hai người được Quốc sư lựa chọn, bất kể là nam hay nữ, tuổi tác bao nhiêu, kết hôn hay chưa, chỉ cần không muốn chết, đều phải lấy người kia, hơn nữa địa điểm thành hôn phải là ở Tự Viên của Kinh Đô.
Không ai biết được ý nghĩa của hành động này của Quốc sư, ông ta giống như chỉ là dựa vào tâm tình tuỳ ý chọn ra hai người để tổ chức một bữa tiệc cưới tại Tự Viên. Giống như thần linh ở trên cao, quan sát trần gian, tùy ý khống chế số mệnh nhân duyên của người phàm.
Tháng này, người được chọn chính là con trai gia đình thợ rèn và tiểu thư Lưu phủ.
"Đáng thương cho tiểu thư nhà ta, nhan sắc như hoa, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, vốn nên gả cho quan to quyền quý, hưởng vinh hoa phú quý cả đời, lại bị Quốc sư chỉ định cho một gia đình nghèo khổ nhiều đời làm thợ rèn. Cả trăm người trong Lưu phủ đều không muốn, phu nhân và tiểu thư suốt ngày dùng nước mắt rửa mặt, nhưng ở Đông Lăng này, ai dám cãi lại mệnh lệnh của Quốc sư chứ......" Lưu Chuẩn nói xong, không khỏi đỏ hốc mắt.
Sau khi nghe xong nguồn gốc sự tình, khách quý có lòng tốt trấn an Lưu Chuẩn vài câu. Lưu Chuẩn tự cảm thấy thất thố, khàn giọng nói: "Khiến ân nhân chê cười rồi."
"Không sao, có thể hiểu được." Khách quý chờ Lưu Chuẩn lau nước mắt xong, lại hỏi, "Ngày đại hôn, Quốc sư có đến không."
Lưu Chuẩn gật gật đầu: "Ngày mười lăm mỗi tháng, Quốc sư đều sẽ đích thân đến Tự Viên xem lễ."
Khách quý tựa như đã hỏi được điều mình muốn biết, khách khí nói: "Đại hôn của Lưu phủ sắp tới, Lưu quản sự hẳn là còn có nhiều chuyện quan trọng phải làm."
Lưu Chuẩn tất nhiên có thể nghe hiểu lệnh đuổi khách của khách quý, "Vậy tiểu nhân lui ra trước, ân nhân nếu còn có yêu cầu khác, dặn dò hạ nhân là được."
Lưu Chuẩn cung kính lui ra ngoài. Ông ta không biết là, cánh cửa vừa đóng lại, khách quý của ông —— nụ cười hoà nhã bên môi Triệu Miên lập tức biến mất sạch sẽ.
"Đông Lăng một quốc gia bé xíu, trái lại chơi đùa loè loẹt phô trương nhỉ." Triệu Miên lạnh nhạt nói, "Thích làm bà mối như vậy, còn làm quốc sư của một nước cái gì, Vạn Hoa Mộng không bằng trực tiếp mở cửa hàng, cả đời làm bà mối luôn cho xong."
Vạn Hoa Mộng chính là tên của Quốc sư Đông Lăng. Ở Đông Lăng, người dám gọi thẳng tên chỉ sợ có một mình Thái hậu đương triều.
"Nhưng Điện hạ, thần nghe nói Vạn Hoa Mộng kia là một nhân vật âm độc không hề có nhân tính á, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể lặng yên không một tiếng động hạ độc bất kỳ kẻ nào, ai cũng không phát hiện ra được." Người nói chuyện là thư đồng từ nhỏ của Triệu Miên, Chu Hoài Nhượng. "Ngài thật sự tính toán cứ như thế gặp hắn ở Tự Viên một lần à? Với thân phận của Điện hạ, thật sự không nên lấy thân mạo hiểm."
Triệu Miên không quan tâm, lạnh nhạt nói: "Đây là ý của phụ hoàng."
Sau khi Tây Hạ mất nước, thiên hạ chia làm ba như hiện nay, ba nước Nam Tĩnh, Bắc Uyên, Đông Lăng hình thành thế kiềng ba chân, từng cặp từng cặp đối đầu, đạt đến một sự cân bằng vi diệu nào đó.
Triệu Miên, chính là thái tử đương triều của Nam Tĩnh.
Nửa năm trước, Triệu Miên vừa qua sinh nhật mười tám tuổi, phụ hoàng liền nói với hắn: "Miên Miên, hôm nay ngươi mười tám tuổi, là một người lớn, ta cũng có thể thu dọn một chút, chuẩn bị thoái vị nhường ngôi. Nhưng mà, đến khi ngươi làm hoàng đế, chỉ sợ sẽ có rất ít cơ hội rời khỏi kinh thành, thậm chí là rời khỏi hoàng cung. Cho nên, nhân lúc hiện giờ ngươi còn là Thái tử, nên đi ra ngoài một chút, nhìn ngắm những phong cảnh khác nhau, quen biết những con người khác nhau."
Triệu Miên đáp: "Đừng gọi nhi thần là "Miên Miên" nữa, phụ hoàng."
Vì thế, Triệu Miên liền mang theo vài người thân tín, xuất phát từ Thượng Kinh ở Nam Tĩnh, một đường đi về phía đông, vượt qua biên giới Nam Tĩnh và Đông Lăng, bước vào lãnh thổ Đông Lăng.
Sau khi đến Đông Lăng, Triệu Miên quyết định gặp vị Quốc sư Đông Lăng "vang danh thiên hạ" kia, để lấy một vài thứ có ích cho Nam Tĩnh từ trên người gã. Sở thích kỳ quái của Vạn Hoa Mộng mà Lưu Chuẩn kể, Triệu Miên sớm đã điều tra rõ ràng, cũng chính vì thế, Lưu phu nhân mới có thể gặp nạn khi ra khỏi thành.
"Sơn tặc" là hắn, "ân nhân" cũng là hắn, nếu không thì hắn làm sao có thể được Lưu phủ tôn làm khách quý, đương nhiên được mời đến Tự Viên xem lễ.
Vào lúc này, cánh cửa được gõ từ bên ngoài, ngay sau đó là một giọng nam trầm thấp: "Là ta."
Người tới một thân trang phục mạnh mẽ màu đen, bên hông đeo bội kiếm, bước chân trầm ổn, mặt mày đoan chính tuấn lãng ─ là hộ vệ của Đông Cung, Thẩm Bất Từ.
Thẩm Bất Từ mắt không nhìn ngang liếc dọc đi tới trước mặt Triệu Miên: "Điện hạ, Lưu cô nương đã treo cổ tự tử."
Triệu Miên khẽ nhíu mày: "Chuyện khi nào."
Thẩm Bất Từ nói: "Vừa mới đây."
Triệu Miên đứng lên: "Đi xem thử."
Tiểu thư Lưu gia biết mình sắp gả cho một người thợ rèn, không ăn không uống, hoàn toàn tuyệt vọng. Hôm nay nàng thừa dịp vú già bên cạnh không chú ý, treo cổ trên xà nhà trong một gian phòng chứa củi bỏ hoang.
Lúc Triệu Miên đến, người trong Lưu phủ đã khóc lóc thành một đoàn, Lưu Chuẩn nước mắt ràn rụa, Lưu phu nhân càng là khóc ngất, tiếng kêu to "tiểu thư" "phu nhân" xen lẫn với tiếng khóc không dứt. Trong đó người khóc dữ dội nhất chính là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, nhìn cách ăn mặc hẳn là nha hoàn bên người của Lưu cô nương. Thiếu nữ quỳ trên mặt đất, ôm hai chân đang lơ lửng của Lưu cô nương, tiếng khóc lóc vượt hẳn tất cả những người khác.
Đám người Triệu Miên là người ngoài, không tiện đi vào, chỉ có thể đứng ở bên ngoài xem.
Thiếu nữ khóc quá thê thảm, Chu Hoài Nhượng không khỏi động lòng nói: "Vạn Hoa Mộng tạo nghiệt như vậy, Hoàng đế và Thái hậu thế mà lại mặc kệ!"
Giữa đám đông hỗn loạn, không biết ai hét lên một tiếng: "Thánh nữ đến!"
Thánh nữ hiển nhiên chính là người của Vạn Hoa Mộng. Ả ta hẳn là biết được cái chết của Lưu cô nương, đến xem xét tình hình.
Chỉ thấy một nữ tử mặc áo đỏ xuyên qua đám đông, đi về phía di thể của Lưu cô nương. Mọi người nhìn thấy ả ta, nhao nhao ngừng khóc, tự giác nhường ra một con đường, vẻ mặt hoặc là kính sợ, hoặc là cảnh giác, hoặc là oán hận, nhưng không ai dám hé răng một tiếng.
Thánh nữ tựa như chỉ đến xác định tin tức về cái chết của Lưu cô nương, qua loa liếc nhìn thi thể một cái, rồi xoay người, trách mắng: "Tại sao lại để cho nàng ta chết."
Thiếu nữ khóc lóc nói: "Tiểu thư nhà chúng ta thà chết không chịu gả, các ngươi còn muốn thế nào nữa! Còn muốn thế nào nữa!"
Phụ nhân ở một bên bụm miệng thiếu nữ, thấp giọng quát: "Câm miệng, ngươi muốn chết cũng đừng liên lụy đến Lưu phủ!"
Thiếu nữ phát ra tiếng khóc hu hu nức nở, trong mắt tràn đầy nước mắt. Thánh nữ mặt không chút thay đổi nhìn lướt qua nàng ấy một cái, không truy cứu quá nhiều, chỉ nói: "Chết rồi tất nhiên là không thể gả. Quốc sư đại nhân sẽ chọn lại người mới thành hôn vào tháng sau. Sáng sớm ngày mai, trên cổ tay ai xuất hiện đường chỉ màu đỏ, người đó chính là người do Quốc sư lựa chọn, nhất định phải đi Tự Viên ở Kinh Đô hoàn thành nghi thức đại hôn vào ngày mười lăm tháng sau."
"Chọn lại?!" Thần sắc Chu Hoài Nhượng từ bi phẫn trở nên lo lắng, "Bọn họ chọn như thế nào? Thực sự là chọn tuỳ ý sao?"
Đám cưới biến thành đám tang, lụa đỏ đổi thành vải trắng, tình hình Lưu phủ đã là binh hoang mã loạn. Lưu Chuẩn lập tức giống như già đi mười tuổi, ở trước mặt khách quý ngay cả cố tỏ ra tươi cười vui vẻ cũng không làm được: "Tiểu thư sao nàng ấy lại ngốc như vậy chứ, nàng ấy đi rồi, phu nhân làm sao sống nổi......"
Triệu Miên hỏi: "Sau này các ngươi có dự định gì?"
Phương Thanh và bố bé Gà trong một tấm hình chụp chung.
Sáng 29/8, Phương Thanh lên tiếng phản pháo tin đồn thất thiệt này. Cô khẳng định mình không phải "con giáp thứ 13" hay là vợ nhỏ, vợ bé của ông Đặng Ngọc Cường. Phương Thanh và con gái đều được bên nội công nhận và trong đám tang của bạn trai, nữ ca sĩ và con gái cũng về chịu tang.
"Con gái Chanh và Chanh chính thức được bên nội bố Gà công nhận, không phải cái danh 'con giáp thứ 13' hay vợ nhỏ, vợ bé, do sự ghen tuông phá bĩnh mà gán ghép cho Chanh.
Chanh cũng không tự may áo tang tự mặc để diễn xuất trước công chúng. Mặc áo tang bằng ân tình con người với nhau đàng hoàng, dành cho người đã mất ít ra cũng là một gia đình.
Con gái Chanh là duy nhất con của ông Cường về ra mắt cả dòng họ bên nội", cô chia sẻ.
Nữ ca sĩ và con gái trong tang lễ ông Đặng Ngọc Cường.
Phương Thanh đăng ảnh đám tang của ông, bà nội và bố bé Gà.
Nữ ca sĩ cho biết không chỉ trong đám tang của bố mà đám tang của ông, bà nội, bé Gà cũng là người duy nhất đeo tang, điều này có bên họ hàng nhà nội chứng dám. Cô tuyên bố, nếu còn có người muốn đồn thổi điều không hay về mẹ con mình thì nữ ca sĩ sẽ tiếp tục đăng những hình ảnh, clip có liên quan để chứng minh.
Giọng ca Giã từ dĩ vãng cũng không ngần ngại cho rằng nếu ông Đặng Ngọc Cường có con thêm với người phụ nữ nào khác thì cũng nên công khai ngay lúc này và về ra mắt bên nhà nội.
"Bố Gà nói thật rất khó có con, nói thật xém vô sinh, may ra được đúng mỗi em Gà. Nói vậy là biết có lý do. Từ khi có tang ông bà nội và bố cháu, Chanh không thấy và chưa bao giờ thấy có bất cứ người phụ nữ nào ra mặt công khai nhận là vợ lớn và con của ông Cường.
Nếu bố Gà có con thêm bên ngoài với người đàn bà nào khác Chanh nghĩ cũng nên công khai ngay lúc này rồi về ra mắt cho bên nội vui luôn, các bác bên nội rất tốt và tình cảm. Chanh ủng hộ luôn để cho người ra đi nơi chín suối được nhẹ nghiệp", Phương Thanh nói.
"Còn giỗ 3 năm của bố cháu ai cấm được Chanh không được viết bất cứ gì trên facebook. Danh chánh ngôn thuận khi cần nói gì Chanh luôn công khai trên facebook mà. Nói ít hay nhiều Chanh là người quyết.
Khi đọc bình luận trên mạng, Chanh cứ nghĩ có ai đó dang ghen ngược sân hận với Chanh rồi bình luận phá Chanh trong các link báo. Hãy bỏ qua hết đi vì người ta cũng đã mất, dù gì cũng qua hết rồi. Đừng ngâm trong lòng sự trả thù Chanh bằng cách bôi nhọ trên mạng", cô nói thêm.
Lưu Hằng
Phương Thanh xả tang bố của con gái, trút món nợ ân tình
- Nữ ca sĩ Phương Thanh tiết lộ xả tang bố của con gái 15 tuổi - bé Gà, cũng là 'trút mối nợ ân tình'.
Facebook sẽ kiểm tra trạng thái bảo mật của tài khoản. Nếu chưa kích hoạt bảo mật 2 lớp, hãy bấm "Kích hoạt ngay" để bật.
Sẽ có các lựa chọn bảo mật 2 lớp như nhận tin nhắn SMS hay đăng ký ứng dụng xác thực bên ngoài...
Sau khi hoàn thành đăng ký Facebook Protect, người dùng vẫn có thể bổ sung chỉnh sửa trong mục "Settings & privacy" => "Settings" => "Security and Login". Hãy vào phần "Use two-factor authentication" để tùy chỉnh bảo mật 2 lớp.
Người dùng có thể vào mục "Settings & privacy" => "Settings" => "Security and Login" => "Use two-factor authentication" để tùy chỉnh bảo mật 2 lớp.
Người dùng có thể thay đổi số điện thoại nhận SMS, hoặc bấm "Setup" đối với các phương thức bảo mật 2 lớp còn lại.
Anh Hào
Hướng dẫn tắt tự phát video trên Facebook tất cả nền tảng
Người dùng có thể tắt tự động phát video trên Facebook đối với tất cả các nền tảng PC, iPhone, hay điện thoại Android, để tránh gặp phiền toái.
Trường ĐH Y Dược TP.HCM cho biết, có 2 Sở Y tế Đồng Nai và Sở Y tế Bình Phước đề nghị thay sinh viên nhận bằng nên nhà trường chưa trao phát
Một sinh viên cho biết, năm 2008 em được Sở Y tế Đồng Nai cử đi học tại Trường ĐH Y dược TP.HCM. Sau khi hoàn thành khóa học thay vì chúng em trực tiếp được nhận bằng, Sở Y tế Đồng Nai lại yêu cầu chúng em phải ký vào giấy ủy quyền để sở đi nhận bằng thay.
Sở phát công văn "nhờ" trường ĐH giữ lại bằng
Trước khi được cử đi học theo diện này các sinh viên đã kí cam kết với Sở Y tế Đồng Nai, tốt nghiệp sẽ trở về phục vụ địa phương trong thời hạn 5 năm, nếu không làm đúng cam kết sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Chính vì vậy, ngày 13/11/2014 Sở Y tế Đồng Nai có văn bản gửi đến Trường ĐH Y dược TP.HCM đề nghị, để thuận lợi trong việc phân công công tác đối với việc sinh viên đào tạo theo địa chỉ sử dụng của tỉnh Đồng Nai đang học tại Trường ĐH Y dược TP.HCM các niên khóa 2008-2014 (Y khoa), 2009-2014 (Dược), 2010-2014 (cử nhân Y tế cộng đồng, xét nghiệm, điều dưỡng, gây mê hồi sức, vật lý trị liệu…) trường thông báo thời gian phát bằng tốt nghiệp cho sinh viên để Sở Y tế tỉnh cử đại diện đến trường trực tiếp nhận hồ sơ và bằng từ sinh viên và nhà trường.
PGS.TS Đặng Văn Tịnh, phó Trưởng phòng đào tạo Trường ĐH Y dược TP. HCM cho biết, những sinh viên này đi học theo diện được địa phương cấp ngân sách. Khi kết thúc khóa học địa phương muốn sinh viên thực hiện cam kết làm việc cho địa phương trong thời hạn họ đã kí cam kết trước đó nên muốn giữ bằng lại.
Về việc cấp bằng, theo Luật Giáo dục bằng phải được cấp cho người học. Người học được nhận và ký vào sổ bằng. Nếu giữa người học và sở y tế địa phương kí cam kết gì là việc của hai bên liên quan. Tuy nhiên, về phía nhà trường đang nghiên cứu tìm cơ chế phù hợp để không phạm luật, không vi phạm hợp đồng với các địa phương trong đào tạo nguồn lực cho họ nên chưa có quyết định gì.
Ông Tịnh cũng cho biết, trong số các địa phương có hệ này tại Trường ĐH Y dược chỉ có 2 Sở Y tế Đồng Nai và Sở Y tế Bình Phước đề nghị thay sinh viên nhận bằng nên nhà trường chưa trao phát bằng. Một số địa phương khác làm giấy giới thiệu để sinh viên trực tiếp nhận bằng đã được nhà trường cấp bằng.
Sở Y tế Đồng Nai nói gì?
Ông Hà Đức Minh, Trưởng phòng Tổ chức cán bộ (Sở Y tế Đồng Nai) cho biết, những sinh viên này thuộc hệ đào tạo theo địa chỉ sử dụng theo nhu cầu của địa phương, bằng tiền của địa phương.
Công văn Sở Y tế Đồng Nai gửi Trường ĐH Y dược về việc được trực tiếp đến trường nhận hồ sơ, bằng tốt nghiệp...
Đây là tất cả những sinh viên trước đây đã trượt ĐH hoặc thi thiếu điểm vào ĐH được tỉnh Đồng Nai đề nghị với Bộ GD-ĐT, Bộ Y tế đồng ý cho các em đi học lớp này. Việc này đã có cam kết ngay từ đầu: Tỉnh bỏ toàn bộ kinh phí đào tạo các em, khi học xong các em phải trở về địa phương công tác trong một thời gian nhất định.
Về công văn gửi trường, ông Minh cho biết, trước đây khi Sở Y tế Đồng Nai kí hợp đồng đào tạo với Trường ĐH Y dược TP.HCM nêu rõ nhà trường quản lý quá trình học tập, khi kết thúc khóa học trường bàn giao cho Sở Y tế tỉnh tất cả về con người, hồ sơ, bằng tốt nghiệp để sở phân công công việc.
Vì vậy việc công văn sở gửi trường chỉ nhằm mục đích nhắc nhở trường thông báo cho sở biết thời gian tốt nghiệp tránh một số khóa tốt nghiệp sở không biết.
Trong khi đó, đề cập việc sinh viên phản ánh phải kí ủy quyền để sở nhận bằng thay cho các em, ông Minh cho hay các em không phải kí ủy quyền nhận bằng, mà các em kí vào sổ nhận bằng, khi các em kí xong sở sẽ nhận bằng, hồ sơ và con người (sinh viên).
“Hiện nay có rất nhiều sinh viên được địa phương cấp kinh phí đi học, nhưng học xong bỏ bằng, xù tiền của địa phương rồi chạy mất khiến chúng tôi rất lo ngại điều này. Trước lúc chưa đi học, các em có nguyện vọng như vậy nhưng nếu giờ có ý định xù, hoặc bỏ địa phương là không …. Bộ trưởng Bộ Y tế đã có thông báo phải có cam kết để ràng buộc các em, thậm chí phải giữ lại bằng để đảm bảo phục vụ cho địa phương” – lời ông Minh.
Về trường hợp một số sinh viên muốn bồi thường cho tỉnh để đi công tác nơi khác, ông Minh cho biết đây là khóa đầu tiên tỉnh cử đi đào tạo vì vậy tỉnh không có chủ trương giải quyết. Nhưng trong quá trình làm việc nếu cá nhân nào nhu cầu về hoàn cảnh, xây dựng gia đình… tỉnh sẽ xem xét sau.
评论专区